Có nên nói sự thật về giới tính...???

Vietgoden Nguyen nguồn bình luận 999
A- A A+
… một bên là gia đình đang rục rịch chuẩn bị ngày cưới, một bên là tình yêu của tôi, tình yêu thực sự cũng đang vẫy gọi...
Có nên nói sự thật về giới tính...???
Ảnh minh họa
Khi thấy những biểu hiện khác lạ trong c‌ơ th‌ể và suy nghĩ của mình. Tôi đã tìm đọc rất nhiều tài liệu, cũng suy nghĩ tìm cách cải thiện. Nhưng cuối cùng vẫn hoàn toàn bế tắc.

Năm nay tôi 34 tuổi, là một người đàn ông, nhìn bề ngoài, rất ổn theo đúng nghĩa, cao 1m75, nặng 65 kg. Nhưng trớ trêu thay, từ nhỏ đến giờ tôi chưa hề có cảm tình với bất cứ một cô gái nào. Có rất  nhiều cô đã chủ động tỏ tình với tôi, nhưng tôi chỉ tìm cách lảng tránh.

Khi vừa lớn lên, tôi đã biết mình không bình thường khi rất có cảm tình với những bạn cùng giới. Tôi luôn muốn mình chở che cho họ, yêu thương họ và làm chỗ dựa cho họ, bạn bè yêu mến tôi, nhưng họ chỉ coi tôi như một chiến hữu cực kỳ thân thiết, một người anh trai hay một người bạn thân. Thực sự tôi không dám bày tỏ tình cảm của  mình với bất cứ người bạn trai nào, vì tôi biết nếu như nói ra tôi sẽ không còn được tôn trọng như trước nữa.
 

Từ nhỏ tôi đã rất mê sự chăm sóc của bố...


Và thế là tôi cứ sống trong cái vỏ bọc ấy, suốt bao nhiêu năm trời. Cứ yêu âm thầm, rồi lại âm thầm đau đớn khi  những người đàn ông tôi yêu, cứ lần lượt đi lấy vợ…
 
Thời gian gần đây, qua chát, tôi quen với một cậu đang là du học sinh bên Trung Quốc. Chúng tôi đã gặp mặt nhau và cực kỳ tâm đầu ý hợp, bố mẹ cậu ấy biết chuyện về giới tính của cậu ấy nên cũng chấp nhận cho con mình tìm kiếm những người đồng tính, vì vậy cậu ấy được sống và yêu rất thoải mái. Thậm chí khi yêu tôi, cậu ấy còn muốn công khai tất cả mọi chuyện và đề nghị chúng tôi sẽ sống cùng nhau. Điều này tôi chưa dám hứa, vì bố mẹ tôi vô cùng khắt khe về chuyện này. Bố mẹ là những người rất gia giáo, không bao giờ họ chấp nhận cho con mình sống một cuộc sống khác với bình thường. Tôi khổ sở vì không biết phải làm thế nào nữa.

Thế rồi một hôm, bố mẹ dẫn tôi đến gặp một cô gái, có thể nói cô ấy là một cô gái tuyệt vời: xinh xắn, hiền dịu, đoan trang. Bố mẹ tuyên bố kiểu gì lần này tôi cũng phải đồng ý, vì tôi đã từ chối nhiều lần lắm rồi, giờ thì bố mẹ buộc tôi phải cưới để ổn định cuộc sống.
 

... khi trưởng thành tôi lại khao khát chở che cho những người đàn ông tôi yêu...


Mọi chuyện nhanh chóng được quyết định, tôi không dám từ chối vì không dám nói ra sự thật. Hơn nữa cô gái ấy cũng rất có cảm tình với tôi...

Giờ đây, tôi đang rất buồn rầu, bế tắc, một bên là gia đình đang rục rịch chuẩn bị ngày cưới, một bên là tình yêu của tôi, tình yêu thực sự cũng đang vẫy gọi.

Nếu tôi  nói ra, chắc mẹ tôi sẽ phải vào bệnh viện vì sốc, bà bị cao huyết áp nên không chịu được những cú sốc lớn.

Tôi dằn vặt lắm, nếu chấp nhận lấy vợ, có  nghĩa là suốt đời tôi không thể sống được là chính mình. Cuộc sống quá ngắn ngủi mà không được sống là mình thì thật bất công. Nhưng nếu nói thật tất cả để được sống thật là mình thì gia đình, xã hội có chấp nhận tôi không?
Nguồn Tin:
Video và Bài nổi bật