Có nên từ chối em…???

Vietgoden Nguyen nguồn bình luận 999
A- A A+
Em khóc và nói rằng em yêu tôi, muốn làm đám cưới để quên tôi, nhưng em không thể hạnh phúc khi biết tôi bất hạnh như thế. Em muốn bỏ đám cưới để đến với tôi… … Tôi bàng hoàng trước tình yêu em dành cho tôi. Tình yêu của em mãnh liêt, vị tha, mà chính tôi cũng không hiểu hết được…
Có nên từ chối em…???
Ảnh minh họa
Đẹp trai, cao to, có đôi mắt hút hồn, tôi được rất nhiều cô gái ngưỡng mộ... Học xây dựng nhưng có khiếu về âm nhạc, nên ở cơ quan, tôi là cây văn nghệ chính được khá nể. Em yêu tôi! Rõ ràng tình yêu của em không thể giấu giếm, vì hàng ngày chúng tôi chạm mặt nhau ở cơ quan. Là con gái gốc Hà Nội nhưng em lại giản dị, dịu dàng, ngoan hiền. Em có giọng hát rất ngọt, vì thế tôi thường có nhiều dịp đi biểu diễn văn nghệ cùng em.

Tôi biết. Biết tất cả những ngọt ngào em dành cho tôi, nhưng tôi không thể đón nhận, vì tôi đã có vợ và con gái hai tuổi.

Vợ tôi, một cô gái sắc sảo, thành đạt, kiếm tiền giỏi. Cô ấy yêu tôi, yêu đến si mê, nên cũng ghen khủng khiếp. Không hiểu ai mách, mà vợ tôi biết em có cảm tình với tôi, nên đã đến tận cơ quan để gặp em. Không hiểu vợ tôi đã nói những gì mà em buồn bã và tìm cách tránh mặt tôi. Em viết đơn xin chuyển công tác vào chi nhánh trong Nam. Trước khi đi, em gặp tôi để tạm biệt, em chúc tôi hạnh phúc và nói sẽ tìm cách quên tôi.

Dù rất thương em, thân gái lập nghiệp phương xa, tôi không cản hướng đi của em. Có lẽ như thế, tốt cho cả em, cả tôi!
 

Em và con gái nhỏ...

 
Những tưởng cuộc sống sẽ bình lặng trôi. Nhưng ai ngờ, một tai nạn khủng khiếp trên công trường đã cướp đi đôi chân của tôi và 35% sức khỏe. Rất ưu ái, cảm thông nhưng cơ quan vẫn phải cho tôi nghỉ việc, ăn 50% lương để điều trị tại nhà.

… Tôi không hiểu mình đã vượt qua những giây phút bế tắc, đau đớn như thế nào. Suy nghĩ cuộc sống từ đây sẽ gắn với chiếc xe lăn và đôi nạng gỗ làm tôi như phát điên…

… Vào một buổi chiều, có một người đàn ông xuất hiện, nói là đại diện của một tổ chức từ thiện muốn đến giúp tôi đi phẫu thuật và lắp chân giả của Mỹ. Tôi vô cùng ngạc nhiên, sửng sốt khi biết em chính là đại sứ của tổ chức từ thiện, em biết chuyện của tôi và muốn giúp đỡ tôi… Tôi được hẹn một tuần sau sẽ đến lắp chân, theo họ, sau đó tôi có thể đi vững chãi và khỏe mạnh như người bình thường nếu tôi biết giữ gìn và bảo dưỡng đôi chân giả đều đặn.

… Vợ tôi biết, cô ấy lồng lộn lên, xé nát cái giấy hẹn phẫu thuật chân của tôi, nhiếc mắng xúc phạm rằng tôi và em đã thông đồng, lén lút quan hệ sau lưng cô ấy, đã vậy thì cứ ngồi một chỗ để cô ấy nuôi… Tôi giận vô cùng, nhưng không muốn thanh minh nhiều, vì tôi hiểu nếu tôi bênh vực em, vợ tôi càng có cớ để tìm mọi cách gặp để hạ nhục em. Điều đó thì tôi không hề muốn. .
 

... giống như thứ ánh sáng lung linh ... 

 
Tôi chấp nhận cuộc sống vợ tôi sắp đặt, để mong tìm một sự yên ổn cho em. Hàng ngày tôi quanh quẩn bên chiếc xe lăn, vui chơi cùng con, để đợi vợ về.

Nhưng mọi im lặng chịu đựng của tôi càng làm vợ tôi như điên khùng lên, cô ấy bắt đầu bóng gió nói rằng tôi là kẻ vô dụng. Còn tôi lại hiểu, sự bệnh tật của tôi không đáp ứng được dụ‌ּc vọn‌ּg, không làm cho cô ấy thỏa mãn như trước, đó là căn nguyên của mọi bức xúc.

Mỗi cuối tháng, vợ tôi mở két, ném vào đó hàng xấp tiền, rồi quay sang con gái hai tuổi, nói rất to: “Cứ vô tư mà ăn với ngủ con ạ, sẵn tiền của mẹ để trong đây cứ lấy mà tiêu, ngại gì…”. Tôi quặn lòng khi hiểu câu nói ấy là dành cho tôi!
 
Mỗi tối, cô ấy gần như phải vần tôi lên giường… Mọi cố gắng của tôi đều không giúp vợ thỏa mãn

… Vợ tôi ngoại tình, chuyện đến tai tôi thì cô ấy bảo, vì muốn tìm những gì không tìm được ở tôi… Cô ấy tìm cho tôi một người giúp việc, rồi cô ấy bỏ bữa nhiều hơn, đi đêm nhiều hơn. Thảng hoặc vợ chồng có cùng sinh hoạt, cô ấy mơn trớn cho tôi cực khoái rồi thoái thác kêu mệt, lăn tít ra mép giường…

… Thật ê chề, nhục nhã. Từ một gã đàn ông vạm vỡ, khỏe mạnh, được phái nữ thần tượng, phút chốc tôi thành kẻ vô dụng trước mắt vợ, biến thành kẻ đi “xin tình” thảm hại…(trên đôi chân tật nguyền, tôi vẫn mang khát khao dụ‌ּc vọn‌ּg của một gã đàn ông…)
 

... kéo tôi ra khỏi cuộc sống tối tăm...


… Em gọi điện cho tôi. Giống như một định mệnh, lúc nào tôi khó khăn nhất, ê chề nhất, nhục nhã nhất, em đến, nâng đỡ tinh thần tôi… Em gọi điện cho những người cũ ở cơ quan mời đám cưới thì được nghe chuyện của tôi. Không cầm được lòng, em gọi cho tôi. Em khóc và nói rằng em yêu tôi, muốn làm đám cưới để quên tôi, nhưng em không thể hạnh phúc khi biết tôi bất hạnh như thế. Em muốn bỏ đám cưới để đến với tôi…

… Tôi bàng hoàng trước tình yêu em dành cho tôi. Tình yêu của em mãnh liêt, vị tha, mà chính tôi cũng không hiểu hết được… Thì ra em vẫn dõi theo và chờ đợi tôi.

Tôi không còn yêu vợ. Từ lâu rồi, cuộc sống vợ chồng giống như địa ngục, hành hạ tâm não tôi, trong tôi là sự băng giá …Tôi không còn yêu vợ, nhưng tôi cũng không thể nhận lời em, tôi sợ mình không thể mang đến cho em hạnh phúc trọn vẹn!

Tôi phải tiếp tục cuộc sống như thế nào đây? Nếu tôi từ chối em một lần nữa, có bất công với em không? Tôi biết mình cũng khó có thể sống với vợ, nhưng tôi không thể xa con gái, cháu là người đã níu giữ tôi với cuộc đời mỗi khi chán chường, mệt mỏi, tôi muốn buông xuôi…
Nguồn Tin:
Video và Bài nổi bật