…Tôi nhận thấy có một tia mắt rất lạ phát ra từ phía bố, sau đó vội vàng trở lại bình thường, rồi tắt hẳn…
Bố tôi làm nghề thợ mộc gia truyền mấy chục năm nay. Ông là người ít nói, lúc nào cũng thâm trầm, lặng lẽ và nguyên tắc. Chị em tôi rất sợ bố, vì vẻ ngoài khắc nghiệt và khó chịu của ông. Chúng tôi không bao giờ hình dung được, cách mà những người hàng xóm thường bình luận và nhìn ngó, về ông cũng như mẹ tôi, người đàn bà sống vô cùng nhẫn nhục.
Mẹ tôi là lẽ, lúc về với bố, bà đã có chửa sáu tháng, với một người đàn ông khác. Chuyện về mẹ cũng dài và phức tạp, chị em tôi cũng chỉ được nghe kể loáng thoáng về quá khứ của bố mẹ.
Chị em chúng tôi đứa gà đứa vịt cứ thế lớn lên và rất thương yêu nhau, hiếm khi có những vụ cãi cọ tranh giành quyền lợi hoặc tình thương của bố mẹ.
Cuộc sống cứ thế trôi đi trong yên ả cho đến một ngày, đó là ngày đánh dấu sự thay đổi sinh lý của một thằng con trai. Trên khuôn mặt tôi bắt đầu nổ đầy trứng cá, ria mép mọc lún phún, những túm lông mao nhỏ non nớt đã đâm dần lên ở chỗ kín. Tôi ăn rất khoẻ, mỗi bữa 5- 6 bát cơm. Bố nhìn tôi khuyến khích, cái nhìn trìu mến đến mức nhiều khi tôi cảm thấy ái ngại và linh cảm có điều gì đó khác lạ trong con mắt ấy.
Một ngày, mẹ và chị gái về quê thăm bà ngoại, chỉ có hai bố con ở nhà. Cái cảnh thiếu vắng bàn tay người phụ nữ, dù chỉ một ngày cũng đủ làm bấn loạn hai gã đàn ông vụng về một già một trẻ là tôi và bố.
Tôi lúi húi cơm nước. Bố không làm gì, chỉ ngồi ở bàn ngắm nghía mấy đồ dùng bằng gỗ và thỉnh thoảng, linh cảm mách tôi, bố đang nhìn mình chằm chặp từ phía sau. Mấy lần tôi thấy nóng gáy và quay lại. Tôi nhận thấy có một tia mắt rất lạ phát ra từ phía bố, sau đó vội vàng trở lại bình thường, rồi tắt hẳn…
Tối đó, sau khi ăn cơm, hai bố con pha trà ngồi nói chuyện, theo nếp như mọi ngày. Sau đó tôi tranh thủ học bài rồi đi ngủ. Đang tuổi ăn, tuổi ngủ nên nhắm mắt một cái là tôi ngáy luôn. Tuy nhiên, tôi lại dị ứng với ánh sáng trong lúc ngủ, nên lúc khoảng nửa đêm, tôi cảm giác cánh cửa buồng tự nhiên bật mở, ánh sáng từ ngọn đèn cao áp bên đường hắt sang, làm tôi giật mình tỉnh dậy. Một cái bóng chắc nịch bước rón rén rất nhẹ nhàng vào buồng. Tim tôi thót lại, mồm ngọng ngịu không thể kêu lên thành tiếng...
Tôi co cứng người, các bắp tay bắp chân không thể cử động vì sợ hãi. Cái bóng đen ấy tiến lại gần giường, khẽ khàng ngồi xuống mé giường. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển phát ra từ cuống họng và một thân hình lạnh toát đang từ từ ép chặt xuống người mình, một bàn tay cứng và lạnh như thép lần sờ vào chỗ kín của tôi, lanh lẹ và giảo hoạt.
Không hiểu sao lúc ấy tôi không choàng dậy, không hét lên, không dùng được sức mạnh của tuổi 17 để đạp văng cái bóng đang đè nặng lên cơ thể mình, giống như một tảng đá lạnh buốt và nặng nề.
![]() |
| ... tôi lại trở thành nỗi khao khát bệnh hoạn trong dục tính của bố... |
Nỗi sợ hãi đã khiến tôi quên đi cách phòng vệ. Tôi cảm nhận cơ thể mình như đang tím tái và chết dần. Tôi kinh hoàng tột độ bởi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.
Và rồi, xộc vào khứu giác, cái mùi khét thân thuộc của bố, cái mùi quá quen thuộc, tôi hay ngửi thấy mỗi lần được bố âu yếm, ôm ấp, cộng thêm ánh sáng hắt qua khe cửa khiến tôi nhìn rõ dần những nét lạnh lùng, khắc khổ trên khuôn mặt bố.
Tôi không hiểu làm cách nào mà mình có thể vượt qua được những giây phút hãi hùng ấy mà không thét lên khi biết bóng đen ấy chính là bố tôi... Tôi vẫn nằm im không nhúc nhích cho đến khi bóng đen ấy di chuyển và cánh cửa buồng lại được nhẹ nhàng khép lại.
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Bố tôi là người đồng tính? Thằng đàn ông mà bố chọn để thoả mãn cho cái hoang dâm bệnh hoạn ấy lại chính là con ruột mình?
Sao chung sống với bố trong chừng ấy năm mà mấy mẹ con tôi không phát hiện ra điều gì? Lòng tôi đau đớn, trong phút chốc mọi thứ sụp đổ tan tành. Tại sao bố lại làm chuyện đó với tôi? Tại sao tôi lại sinh ra là con một người đàn ông bệnh hoạn như thế?
Tôi muốn giết ông ta. Nhưng liệu tôi có làm được điều đó không?
