Từ thói quen...
Ít môn thể thao có nhiều khoảng thời gian nghỉ trong trận như tennis. Chỉ riêng mỗi set họ có vài lần giải lao. Nhưng thời xưa thì các tay vợt không được nghỉ tới 1 phút rưỡi hay 2 phút mỗi lần như bây giờ. Họ tranh thủ uống nước và đổi sân rất nhanh. Mãi tới năm 1975, ghế ngồi mới bắt đầu được đem cho họ sử dụng trong giờ nghỉ tại Wimbledon. Và khi nhu cầu quảng cáo trên truyền hình ngày càng tăng thì thời gian giải lao càng được chú trọng.
Về lý thuyết thì đây chính là khoảng thời gian để các tay vợt nạp năng lượng (uống nước, ăn chuối), làm mới mình (thay áo, đổi vợt) để tiếp tục chiến đấu trong cuộc so tài kéo dài hàng giờ đồng hồ. Tuy nhiên, đây lại là lúc mà các tay vợt thấy... cô đơn nhất. Không đánh bóng. Cũng chẳng được nói. Như cựu tay vợt số 1 thế giới Jim Courier đúc kết “tennis là môn thể thao phổ biến duy nhất mà người chơi không trò chuyện với ai trong thời gian nghỉ”. Mình ta với ta, 1 phút rưỡi hoặc 2 phút lại thành dài.
Thế nên, Rafael Nadal mới có thừa thời gian để duy trì thói quen mê tín: bao giờ cũng xếp chai và uống nước theo trình tự cố định. Vera Zvonareva, Robin Soderling và Mario Ancic thì hay lấy khăn trùm kín mặt. Thói quen này không bắt nguồn từ quan niệm “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” kiểu xếp chai và uống nước của Nadal. Zvonareva lý giải: “Tôi thuộc tuýp người rất dễ bị phân tán bởi các yếu tố xung quanh. Chỉ bằng cách này tôi mới duy trì sự tập trung tối đa cho cuộc đấu”.
Một số ít tay vợt láu cá trùm khăn để lén đọc tin nhắn chỉ đạo từ HLV. Lão tướng người Bỉ dick Norman bắt bài: “Nếu cứ thấy tay vợt nào bỏ khăn xuống một cách cẩn thận khác thường thì y như rằng tay vợt đó ăn gian”.
Không phải thói quen nào cũng có lợi cho sức khỏe. Cựu tay vợt Đức Karsten Braasch đến những năm 1990 vẫn hay... rít vài hơi thuốc lúc giải lao. Huyền thoại Suzanne Lenglen hồi thập niên 20 của thế kỷ trước thậm chí còn tranh thủ... nhấm vài ngụm brandy Pháp giữa các set đấu.
Đến ngẫu hứng
Với những nhà sản xuất truyền hình, 2 phút vẫn là quá ít để khai thác quảng cáo. Còn với các tay vợt, 1 phút rưỡi có khi cũng là quá nhiều để tạm nghỉ. Có trận, Tommy Haas lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho cô vợ Sara Foster. Khi bị trọng tài nhắc nhở về quy định cấm sử dụng các thiết bị truyền thông trên sân (đề phòng trường hợp tay vợt nhận sự chỉ đạo trái phép từ HLV), ngôi sao người Đức hồn nhiên phân bua: “Tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm vợ thôi mà. Chẳng liên quan gì đến tennis cả. Ông có muốn xem tin nhắn của tôi không?”.
Lại nhắc đến chuyện vợ con, Pete Sampras lôi thư của bà xã Bridgette ra đọc ở giờ nghỉ trong trận đấu vòng 2 Wimbledon 2002 với George Bastl. Courier thì mở xem cuốn tiểu thuyết “Maybe the Moon” sau khi để thua set đầu trước Andrei Medvedev ở trận đấu vòng bảng ATP Tour World Championship 1993. Hai ngôi sao người Mỹ đều muốn xốc lại tinh thần vào thời điểm khó khăn. Tiếc rằng cả Sampras và Courier đều không tránh khỏi thất bại. Sau lần ấy, không ai còn thấy Courier mang “Maybe the Moon” ra đọc giữa trận nữa.
Những vụ va chạm xảy ra giữa các đối thủ vào giờ nghỉ (như lần Juan Ignacio Chela nhổ nước bọt về phía Lleyton Hewitt tại Australian Open 2005) không đếm xuể. Nhưng chuyện của cựu tay vợt người Mỹ Pam Shriver sau đây thì đúng là vô tiền khoáng hậu. Quá tức mình với thói liên tục phàn nàn quyết định của trọng tài từ phía đối thủ Helen Kelesi trong một giải đấu ở Quebec năm 1993, Shriver bỏ ra quầy bar gọi cocktail uống cho hạ hỏa.
Nghỉ cũng phải đúng luật
Tennis có nhiều khoảng thời gian tạm nghỉ hơn hẳn so với các môn thể thao khác. Song không phải vì thế mà các tay vợt thích nghỉ lúc nào thì xin nghỉ hay muốn nghỉ bao lâu thì tùy. Quy định về thời gian giải lao rất chi tiết và rõ ràng:
+ Thời gian tạm nghỉ chỉ được áp dụng sau mỗi game lẻ (3, 5, 7...). Riêng game đầu tiên của mỗi set, các tay vợt không được nghỉ sau game này.
+ Giữa 2 game đấu, thời gian tạm nghỉ là 90 giây. Khoảng thời gian này được nâng lên 2 phút vào cuối mỗi set.
+ Các tay vợt có quyền đi vệ sinh hoặc yêu cầu trợ giúp y tế trong thời gian nghỉ.
+ Các tay vợt có thể uống nước hoặc ăn nhẹ trong thời gian nghỉ.
+ Trong loạt tie-break, các tay vợt đổi sân cho nhau sau mỗi 6 điểm (ví dụ khi tỷ số đang là 3-3, 4-2, 5-1, 6-6, 12-12...) nhưng không được phép ngồi nghỉ.
+ Tùy theo quy định cụ thể của mỗi giải đấu, các tay vợt có quyền hoặc không được phép trao đổi với HLV của mình trong giờ nghỉ (chuyện hội ý chớp nhoáng này chỉ còn được duy trì trong một số ít giải đấu cho nữ và đã bị cấm hoàn toàn trong các cuộc tranh tài của nam cũng như toàn bộ hệ thống giải Grand Slam).