Hình như, mà không phải, tớ biết chắc chắn cậu yêu tớ thật nhiều. Mỗi lần gặp cậu, tim tớ lại thổn thức những cung đàn xúc cảm khác nhau. Tớ cũng không biết có phải là tình yêu không nữa, nhưng tớ thích cái cảm giác được cậu yêu thương. Tớ thật ích kỷ phải không? Và bây giờ, những điều ấy chỉ là ký ức của những ngày xa xôi.
Lần nào bọn mình đi chơi, trời cũng mưa, cậu nhỉ. Tại ông trời hay tại bọn mình gặp lại nhau vào đúng những ngày mưa rơi?
Tớ nhớ cậu, tớ biết cũng có những lúc cậu giật mình nhớ đến tớ nhiều như thế. Chỉ có điều hai nỗi nhớ ấy lại chẳng gặp được nhau. Chơi vơi là vì thế. Nếu nỗi nhớ cũng có giờ thì không gọi là yêu đâu cậu nhỉ?
Tình yêu thì không phải, tình bạn thì cũng nửa vời. Vì thế mà ta xa nhau.
Gửi cậu của những ngày xưa cũ. Gửi cậu một thời đã từng yêu tớ thiết tha. Gửi cậu những ngây thơ tinh nghịch thuở nào. Gửi cậu những nồng ấm đã từng trao.
Gửi cậu những thề non hẹn biển. Gửi lại hết.
Tớ đi nhé, chào Hà Nội, chào cậu một ngày mưa.
Đừng bao giờ bảo cậu yêu tớ si mê, điên dại. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình ngốc nghếch. Rồi tớ sẽ lại về mà. Và chúng mình vẫn là bạn, vẫn là tớ - cậu, vẫn cười khi nhìn thấy nhau, được không.