Hạ là mối tình thứ 2 của tôi và là người con gái do mẹ tôi giới thiệu. Trước khi yêu Hạ tôi đã từng có mối tình đẹp như mơ với người bạn gái học cùng từ thời phổ thông trung học.
5 năm trời yêu em, biết bao kỉ niệm đẹp bên nhau tôi đã từng xác định cô ấy là người vợ tương lai của mình. Thế nhưng một chuyện không ngờ xảy đến làm cho hạnh phúc của hai đứa chúng tôi bị đứt đoạn giữa đường.
Chúng tôi bị bố mẹ em phản đối khi muốn tiến tới hôn nhân, vì không thể cãi lời nên em đã nói lời chia tay. Và chỉ một tháng sau em quyết định lên xe hoa và ra nước ngoài cũng chồng. Ngày em cưới, tôi đã định tới cướp dâu nhưng bố mẹ tôi biết được và ngăn cản. Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ khiến tôi choáng váng bàng hoàng, tôi như kẻ mất hồn, chưa đêm nào ngủ yên giấc vì lúc nào cũng nghĩ tới em.
Khi em nhận ra vẫn còn yêu tôi rất nhiều và không thể sống bên người chồng hiện tại thì chúng tôi mãi mãi không thể trở về bên nhau được nữa rồi. Em gọi điện về cho tôi khóc nức nở. Tôi hận mình khi đó đã không dũng cảm tới đám cưới của em và mang em đi, nếu không thì giờ chúng tôi đã mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Thấy chính em là người đã gây ra nhiều đau khổ cho tôi, nên bố mẹ tôi đã yêu cầu em đừng liên lạc với tôi nữa và giới thiệu cho tôi một cô gái khác. Trước đây bố mẹ tôi từng rất yêu quý em, nhưng giờ nhìn thấy tôi tiều tụy, khổ sở vì em thì ông bà không thể nào đứng yên nhìn đứa con trai duy nhất của mình như thế được.
Và Hạ chính là cô gái mà mẹ muốn thay thế bóng hình em trong trái tim tôi. Ngày đầu tiên hai đứa gặp nhau, tôi thật chẳng có cảm xúc gì dù Hạ cũng khá xinh đẹp và nói năng rất nhỏ nhẹ.
Thế nhưng những ngày sau đó, mẹ vẫn tạo điều kiện cho chúng tôi gặp nhau. Nhà có việc gì là mẹ mời cả Hạ đến cùng mẹ nấu nướng, Hạ nấu ăn rất khéo, món gì cũng ngon chẳng ai chê được. Dần dần tôi cũng thấy thoải mái hơn khi gặp Hạ. Tôi bắt đầu mới cô ấy ra ngoài cà phê buổi tối rồi trò chuyện với nhau.
Hạ là cô giáo, nên những cuộc nói chuyện của chúng tôi phần lớn là xoay quanh học trò của cô ấy. Lũ học trò tinh nghịch làm Hạ nhiều lần phải khóc nhưng chưa bao giờ em muốn từ bỏ nghề cả bởi vì mỗi lúc vui hay buồn em đều có học trò bên cạnh. Rồi những câu chuyện Hạ kể về học trò lại khiến tôi nhớ lại mình ngày trước, thấy gần gũi vô cùng.
Cứ thế dần dần tôi và Hạ có cảm tình với nhau lúc nào không hay. Nhìn thấy chúng tôi bắt đầu quấn quýt nhau, bà cũng đã nghĩ rằng tôi sẽ quên được người yêu cũ. Mẹ tôi đã bắt đầu tính đến chuyện đám cưới của hai đứa nhưng cả tôi và Hạ thì vẫn tỏ ra bình thường. Hạ nói khi nào: “Tình yêu anh dành cho em đủ lớn thì mình nói chuyện ấy vẫn chưa muộn mà”.

Nhưng rồi đúng lúc hai đứa đang mặn nồng nhất thì tôi lại buột miệng gọi tên người yêu cũ. (Ảnh minh họa)
Rồi một đêm tôi và Hạ đi sinh nhật đứa bạn của tôi. Hôm ấy tôi uống khá nhiều, tàn tiệc tôi không đưa Hạ về nhà như mọi khi mà dừng xe lại trước cửa nhà nghỉ. Có lẽ tình yêu hơn 1 năm của chúng tôi cũng đã đến lúc có cái kết tốt đẹp. Hạ cũng không có phản ứng gì cả.
Tôi và Hạ thuê phòng, cô ấy ngoan ngoãn đi theo tôi. Nhưng rồi đúng lúc hai đứa đang mặn nồng nhất thì tôi lại buột miệng gọi tên người yêu cũ. Mất 2 giây khựng người, Hạ ngồi hẳn dậy, em nhìn tôi:
- Anh vẫn không thể nào quên được cô ấy đúng không? Thế hóa ra suốt thời gian qua em chỉ là cái bóng của cô ấy? Sao anh lại đối xử với em như thế?
- Anh chưa quên cô âý, anh xin lỗi. Nhưng em yên tâm, lên giường với em rồi anh sẽ cưới em. Nếu em muốn tổ chức đám cưới ngay cũng được.
Lúc đó tôi đã nghĩ rằng câu nói của mình sẽ làm dịu bớt sự tức giận trong Hạ. Chắc chắc người con gái nào cũng muốn người đàn ông lên giường đầu tiên với mình sẽ là chồng mình. Thế nhưng câu trả lời của Hạ lại khiến tôi sững sờ:
“Nếu anh nghĩ về em như thế thì anh đã nhầm. Em không bao giờ muốn mình chỉ là người thay thế và càng không bao giờ muốn người chồng mình chỉ dành thân xác anh ấy cho mình còn tâm hồn thì luôn hướng về con người khác. Mặc lại áo cho em đi, em sẽ tìm một người đàn ông yêu em bằng cả tâm hồn của anh ấy để lấy làm chồng”.
Tôi tái mặt nhưng khuôn mặt của Hạ thì lạnh lùng đến sợ, chưa bao giờ tôi thấy em kiên quyết đến như vậy? Có phải tôi đã sai rồi hay không?