Mỗi khi nghe tiếng kẻng làng tôi vang lên, anh biết ba tôi đi họp mới dám đến nhà chơi. Đến khi nghe tiếng chó sủa dậy xóm, cùng với ánh đèn le lói từ xa, biết họp tan, anh vội vã ra về.
Ngày trước làng tôi mỗi tuần họp một lần, những tối nhớ chị tôi, anh thường nấp bên hàng rào huýt sáo ra “ám hiệu”. Tường cao, cổng kín, họ chỉ có thể người trong, kẻ ngoài nói dăm ba câu cho thỏa nỗi nhớ mong. Những lần như thế, anh không quên mang khi thì những quả bồ quân chín sẫm màu, lúc mấy quả na, quả ổi gọi là cây nhà lá vườn để “hối lộ” đám em vợ tương lai. Món khoái khẩu ấy, chị em tôi thích lắm, nhưng cũng phải ăn lén ba.
Thấy con gái và chàng rể tương lai yêu thương da diết và nghiêm túc, dần dà ba tôi tỏ ra nhẹ nhàng hơn. Ông bật đèn xanh bằng cách nói với mẹ tôi “có con gái trong nhà như quả bom nổ chậm” rồi “bán cái” cho mẹ, “nếu bà chịu ngồi sui với bà góa làng bên thì bảo bà ấy mang trầu cau qua đây!”. Khỏi phải nói anh rể tôi vui mừng biết chừng nào!
Từ khi anh làm rể chính thức, chuyện làm ăn, chuyện nhà cửa, ba tôi đều trao đổi với anh để vừa tôn trọng “người một nhà”, vừa là cơ hội “thẩm vấn” chàng rể mới. Ba tôi luôn định kiến về những người đàn bà góa chồng và đàn con của họ, cho rằng những ngôi nhà “không nóc” sẽ bị dột nát, kém bền vững, nên ngại gả con gái mình là vậy. Đến khi nghe anh rể trình bày quan điểm, hiến nhiều kế hay, ba tôi hoàn toàn bất ngờ và từ chỗ định kiến về mẹ con anh, ba tôi bắt đầu thay đổi quan niệm, rằng có lẽ vì sống với mẹ, nên anh đã trở thành trụ cột, thay mẹ giải quyết mọi việc…
Rồi anh vào Nam lập nghiệp, gửi gắm vợ và đứa con trong bụng cho ba mẹ tôi. Với sự nhạy bén và cần mẫn, hai năm sau anh đã mua được nhà vùng ngoại thành, rước mẹ ruột và vợ con vào đoàn tụ. Sau này, ba tôi thường bảo, so với những “vệ tinh” ngấp nghé chị tôi thời con gái, anh rể đã vượt xa về lối sống, sự nghiệp. Ba tôi hoàn toàn yên tâm khi con gái có chỗ dựa vững chắc. Với anh rể, khi đã là “người một nhà”, phận làm con, anh có nghĩa vụ với ba mẹ tôi. Anh luôn động viên ba mẹ, gỡ rối những khi gia đình tôi gặp khó khăn dù chỉ qua điện thoại. Và không biết tự bao giờ, ba tôi xem anh như người con trai cả, không giữ kẽ mà lại rất thật lòng, chia sẻ tất cả mọi việc.
Những ngày cuối đời của ba, anh rể tôi bỏ cả công ăn việc làm, về túc trực bên ba suốt cả tháng trời. Anh giành phần thức khuya thay vợ, động viên mọi người và lo chuyện hậu sự một cách thành tâm. Mỗi khi nhắc tới ba, anh thường nói, nhờ có ba mà tình yêu của anh chị vượt qua nhiều thử thách, đọng lại nhiều kỷ niệm, và trên hết là ba đã thương anh như chính con ruột của mình.